Con đường đến trường của các em không phải là gập gềnh sỏi đá như trẻ vùng cao, nhưng đó là những gian nan trong tư tưởng, trong hoàn cảnh mà nếu kể ra khó ai có thể tưởng tượng ngay giữa TPHCM lại có những học trò tiểu học đến lớp vất vả như vậy.
Bỏ lại những bộ đồ lấm lem và khoác trên mình bộ đồng phục không còn mới, các em dường như khoác trên mình cơ hội thay đổi, thay đổi suy nghĩ, thay đổi cả hiểu biết và tuyệt vời nhất các em có cơ hội ước mơ về việc sẽ làm một nghề gì đó trong tương lai của mình.

[35]-Gian nan duong den truong 1 (Copy)
-Cậu bé Nguyễn Văn Phúc – 9 tuổi, bị khuyết tật (quê ở Rạch Giá, đang ở trọ tại quận 8) hiện đang học lớp 1 tại trung tâm. Em ở với ông bà và hàng ngày được dượng chở đi học. Tay yếu, viết khó khăn nhưng em vẫn cố gắng đến lớp, tập viết vì đơn giản “em thích biết chữ” và ước mơ sẽ trở thành bác sĩ.

[35]-Gian nan duong den truong 2 (Copy)

Em Lê Minh Tú (14 tuổi) “nổi tiếng” tại Trung tâm vì vừa học vừa phải trông em. Nhà Tú có 3 anh em, Tú không được đi học vì phải trông em cho cha mẹ đi làm hồ. Các sơ phải vận động dữ lắm cha mẹ mới cho Tú đi học với điều kiện “vẫn phải trông em” như thế. Vậy nên, theo Tú đến trường là 2 em, một em học lớp 1, một em ở tuổi mầm non cứ lăng xăng chạy qua, chạy lại trong lớp của anh mình.

[35]-Gian nan duong den truong 3 (Copy)
Em Lê Minh Nghiệp (9 tuổi) – bị liệt chân. Niềm vui của em không chỉ là được đi học mà còn là được nô đùa cùng các bạn dù em không thể tự di chuyển được. 
Vì Nghiệp muốn được đi học nên cha mẹ cứ thay nhau chở, rồi cõng em lên lớp. Em được cô giáo đánh giá là khá thông minh, học giỏi, nói tiếng Anh tốt.

[35]-Gian nan duong den truong 4 (Copy).jpg (Copy)
Em Thoa - sống cùng cha mẹ trong một cù lao, ngày ngày phải chèo thuyền ra đường lớn để đi học
Căn nhà tạm bợ trên sông chẳng có gì, ngay cả chiếc bàn học cũng không có. Mặt sàn thành mặt bàn học của em khi ở nhà.
Đó là chưa kể đến những em mà cả 4, 5 anh chị em cùng đến học tại trung tâm, hay có em đi xe buýt từ 5 giờ sáng từ quận 9 đến trung tâm để học, hay có em ở giữa cù lao, phải chèo xuồng để ra được đường lớn và nhờ người chở đi học…
Ở cái tuổi lẽ ra được chơi, được đi học cùng bạn bè nhưng các em lại vất vả, gian nan trong cuộc mưu sinh cùng cha mẹ. Dù vậy, với việc được chào đón tại những trung tâm như Trung tâm Bình An, các em sẽ có cơ hội được học tập để trở thành một người có ích cho xã hội, và hơn hết là có cơ hội để thay đổi cuộc sống. Và với các em, cơ hội chỉ đơn giản vậy thôi!
(Hà Lan – Phóng viên VOH online)
 



Related posts